Một Lê Lựu trong tôi (Chân dung)

             Cú điện thoại của biên tập viên văn nghệ một tờ báo lớn khiến tôi bất ngờ. Nội dung chẳng có gì to tát nhưng đầy gợi mở và rất rộng tấm lòng. Vấn đề trao đổi chỉ là làm sao đừng như sau cái chết của nghệ sĩ Văn Hiệp mọi người mới nghĩ đến mới hiểu hoàn cảnh và muốn bù đắp những thiệt thòi cho người đã khuất mà phải làm gì đó cho những người đang còn sống hiện ở vào những hoàn cảnh nghiệt ngã. Người đầu tiên tôi nghĩ đến là nhà văn Lê Lựu.

Nhà văn Lê Lựu tại chỗ ở trong khuôn viên trụ sở Trung tâm Văn hóa Doanh nhân tại 319 đường Tam Trinh (Hoàng Mai, Hà Nội) Continue reading

Mẹ! (Tản mạn)

Con đã thật sự mất Mẹ rồi chăng? Hôm nay làm lễ phục hồn cho Mẹ. Phục hồn để Mẹ trở về với với thế giới của Mẹ, cái thế giới hoàn toàn cách biệt với con. Mấy ngày qua dù không được gần Mẹ nhưng cảm giác Mẹ vẫn đâu đây trong ngôi nhà của mẹ con mình. Đôi mắt của Mẹ vẫn dõi theo con, vẫn từng cử chỉ của Mẹ bảo ban con với nỗi lo con trai mình lạc lối. Lòng Mẹ vẫn đau trên từng nốt phát ban dày đặc thân thể con vì những cơn sốt cao liên tiếp ập đến. Đến tận hôm qua khi đưa mẹ ra đồng về với đất đai cha ông tiên tổ con vẫn chưa có cảm giác mất Mẹ. Vẫn chỉ là như bao lần mẹ con mình xa nhau rồi vẫn gặp lại. Vẫn chỉ là như thế Mẹ ơi.

Mẹ và con nhìn nhau lần cuối.

Continue reading

1 và 2- Thế giới khác (văn vần)

Tình hình là dạo này nhiều tâm trạng ngổn ngang chẳng thể viết được cả kịch bản lẫn văn veo truyện, trò. Đành phải múa rìu dùng vần thay cho văn xuôi để giữ lại những nghĩ suy những cảm xúc chợt đến như một chút kỷ niệm. Thế nên mới có mục văn vần này. Văn vần chứ không dám gọi là thơ nhé. Khekhe….

1. THÁNG TƯ CHA VÀ CON

Con gái bé lúc nhỏ. Ảnh do bác Nguyễn Đình Toán chụp. Chúc mừng sinh nhật con.

Từng đi qua rất nhiều tháng tư
Chợt nhận ra tháng tư này tận cùng buồn khổ Continue reading

Khánh thành ngôi nhà Da cam (Hình ảnh)

Ngày 6/4/2013 Ngôi nhà Da cam của bố con cựu binh Nghiêm Việt Thắng và Nghiêm Việt Tiến sau gần 4 tháng khởi công với sự ủng hộ đầy tình nghĩa và cảm động của các cựu binh sư đoàn 77 phòng không Đông Nam Bộ, các độc giả hảo tâm… đã được hoàn thành. Trong lễ khánh thành bố con da cam đã tự tay mình cắt băng vào nhà trong sự chứng kiến của bạn bè, gia đình cùng những người ủng hộ vật chất tinh thần và đại diện các tổ chức đoàn thể cựu chiến binh, nạn nhân chất độc da cam…

Cu Tiến không đủ sức và sự khéo léo để cắt băng phải cậy nhờ đến sự trợ giúp của bố Continue reading

Sống hay là không sống (Đọc sách)

Sống hay là không sống?

(Đọc tiểu thuyết “Gần như là sống” của Đỗ Phấn- NXB Trẻ- 2012). Bài viết này in trên báo Tuổi trẻ hôm nay 15/3/2013. Đây là cuốn tiểu thuyết thứ 4 và là cuốn sách thứ 11 của nhà văn gốc họa sĩ Đỗ Phấn trong vòng chưa đến một thập niên. Quả là sức làm việc đáng nể của một bút lực dồi dào. Quá khâm phục. Trân trọng giới thiệu. (PNT).)

          Sống hay là không sống? Câu hỏi đó được Đỗ Phấn kiến giải bằng chính tên tiểu thuyết mới của mình. Gần như là sống. Tính một cách tương đối nó nằm ở giữa phạm trù sống và không sống. Gần như là sống. Và đó chính là câu trả lời của nhà văn gốc họa sĩ này. Câu trả lời bằng 392 trang sách.

          Continue reading

CHÂN DUNG BẰNG THƠ CỦA PHẠM LƯU VŨ (Bạn bè viết)

Phạm Lưu Vũ là một nhà văn viết truyện ngắn xuất sắc. Sự đặc biệt ở nhà văn này là viết tùy thích không nệ vào việc in ấn hay giải thưởng hoặc danh xưng nhà văn (dù ông cũng đã có giải nhất truyện ngắn ở báo Người Hà Nội). Ông cũng không hề tham gia bất cứ hội đoàn văn chương nào. Phạm Lưu Vũ có vốn hiểu biết rộng về kiến văn nhất là lĩnh vực cổ Trung Hoa, Việt và Phật học. Ngoài truyện ngắn ông viết tiểu luận, phê bình. Đáng chú ý có tác phẩm Luận ngữ tân thư, nhiều bài luận được sử dụng trong các ấn phẩm. Mái Tây (Tây Sương Ký) của Vương Thục Phủ (Nhượng Tống dịch) nổi tiếng với lời bình của Thánh Thán, bản mới tái bản của NXB Lao Động và Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây năm 2011 có hẳn một bài của Phạm Lưu Vũ thay cho lời bạt bình trực tiếp về Thánh Thán (“Mái Tây” và nỗi lòng Thánh Thán). Mới nhất Phạm Lưu Vũ còn làm thơ chân dung. Tất nhiên đây mới là khởi đầu. Khekhe…Trân trọng giới thiệu. (PNT)

Phạm Lưu Vũ qua ký họa của nhà văn Trần Nhương Continue reading

Tai biến kế (Góc phiễu phão)

          Tết này ốm quá, bị nhiễm lạnh bị quăng quật nhừ tử vì rượu và cả vì lý do tâm linh cứ mẹ già ốm nặng là mình ốm theo. Thế nên quá sợ các bạn khách đến chúc Tết vì phải tiếp rượu. Đâu như mồng Năm thì phải, được ngày vợ dẫn con gái đi chúc Tết phân công chính chủ ở nhà trực, láu cá mình nghĩ ra một kế bàn với chị giúp việc hễ có khách nhậu quen mặt đến thì làm hiệu cho biết. Thống nhất xong xuôi thì có chuông cửa.

Vai diễn của Tai biến kế. Khekhe…

Continue reading

Bí ẩn cuốn sổ (Truyện ngắn Tết)

          I- Chưa bao giờ trong đời lính tôi được chứng kiến hình ảnh kỳ vĩ đến vậy. Bạn hãy hình dung cả một cánh trảng lớn rộng mênh mông ngút hết tầm mắt. Thi thoảng xen vào vài ba cụm cây thốt nốt đứng dàn hàng trơ trọi. Mặt trảng khô khốc chỗ nào cũng thành đường để đại quân ta hành tiến. Xe pháo thành đoàn giăng dọc giăng ngang. Pháo mặt đất, pháo phòng không, xe bọc thép, xe chở quân, xe tải đạn, xe tải quân dụng khí tài, xe chở lính…. Đôi lúc một đội hình tăng dăm bảy chiếc hùng hổ gầm rú dọa nạt chính những người anh em xe pháo khác. Người thì cơ man. Bộ binh đi trong đội hình, đi tản mát gần như lấp kín trảng. Bụi bốc cuộn thành đám cất lên. Âm thanh các loại chen lấn ầm ĩ, cả tiếng pháo tiếng bom phía xa ì ùng dội lại. Tôi bám chặt tay vào thành xe kéo pháo mắt bao quát cả không gian chiến trận. Đang là những ngày chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Hình ảnh tôi đang chứng kiến ở một vùng đất Căm Pốt gọi là Mỏ Vẹt. Đây là vùng đất có địa hình lồi vào đất ta thuộc tỉnh Svay Rieng được dùng làm vùng đệm cho đại quân cắt ngang thọc về Long An. Chỗ trảng trống này thuộc quyền kiểm soát của quân Pôn Pốt nhưng vì đoạn này tiếp giáp với đất ta nên chúng không dám gây khó dễ. Mấy đoạn trước đó chúng tôi phải hành quân đội hình hàng dọc theo sự khống chế của đám lính áo đen rất mất thì giờ.

Minh họa của Họa sĩ Đỗ Phấn

          Continue reading

Tin thì tin không tin thì thôi ( Truyện ngắn mini)

Chị Xuân trên tôi lấy chồng ở Đà Lạt. Chồng chị là anh Cam, giáo viên trường cao đẳng sư phạm Đà Lạt nghỉ hưu đã lâu. Hôm rồi vào dự đám cưới cháu gái con anh chị. Mọi việc xong xuôi lúc thư thả uống rượu, anh rể tôi có kể một câu chuyện ngăn ngắn. Anh khuyên tôi viết thành truyện nếu tin vào câu chuyện có thật đó.

Lấy cái minh họa này của truyện Tiếng của thời gian dùng tạm vậy. Khekhe…(Chắc là của Đỗ Phấn)

          Continue reading

Đỗ Phấn, người văn khiếm thị (chân dung)

           Xin nói ngay không phải mắt mũi ông họa sĩ kiêm văn sĩ này có vấn đề gì, ngược lại bên trong chiếc kính lão mắt tròn mô típ cổ xưa thường trực trên mặt là đôi mắt sáng luôn ngậm một ngọn lửa âm ỉ vừa tinh anh, khao khát vừa kiêu bạc phớt đời và có phần ranh mãnh pha chút trầm mặc của Đỗ Phấn. Khiếm thị là cách nhìn nhận của tôi áp vào phong cách sáng tác văn chương của gã. Chuyện nói sau.

Họa sĩ Đỗ Phấn và tác phẩm

          Continue reading

Đồng hồ Rolex (Truyện ngắn mini)

          Hôm rồi lục đống đồ tồn của gia đình thấy có chiếc đồng hồ Rolex cũ nát chết cứng cừng cưng từ bao giờ. Về già mình đâm ra hỏng, khoái những thứ đỏm đáng lòe loẹt. Nhất là đồng hồ. Hiềm vì chẳng có xiền tậu đồng hồ sang nên đành cò cử với mấy chiếc đồng hồ rẻ tiền. Thế nên vớ được cái Rolex cũ thích lắm. Mình biết loại này cực đắt tiền chỉ hàng đại gia và quan chức mới dám dùng. Chẳng nhớ nguồn gốc của nó từ ai để lại. Của ai giờ cũng là của mình. Dùng. Có điều chẳng biết nó thật giả thế nào.

Nó đây. Rolex như ai. Khekhe…

          Continue reading

Bút giả (Truyện ngắn mini)

Cách nay hơn hai chục năm tôi được một nhà văn đàn anh kể cho nghe vài tứ truyện ngắn. Có một tứ truyện rất ấn tượng ngay lập tức gieo vào tôi sự ám ảnh khôn nguôi. Nó thế này.

Ở một xứ sở nọ có tên là i cờ dét (Y). Vị quan trấn thủ xứ ấy vốn là một ông quan thanh liêm, biết trọng chữ nghĩa. Người trọng chữ hiếm khi không  thương người. Thương bằng cách giúp cho mọi thần dân xứ ấy chuộng sự học hành. Ngài cho rằng có con chữ việc làm ăn sẽ bớt đi vất vả, cuộc sống ắt sẽ đủ đầy. Khỏi kể văn chương xứ Y được đề cao thế nào. Các văn nhân được hưởng sự tôn trọng của toàn xứ. Một ngày theo kế hiến của một văn sĩ, ngài tổng trấn cho dựng một cây bút bằng đá. Bút được tạc công phu dựng thẳng đứng, ngòi oai nghiêm chĩa chọc vào trời xanh. Ngay chân đế bút đắp hẳn một máng mực khổng lồ. Cứ vào gần chính canh giờ Ngọ ở giữa khắc thứ tư (gần 12 giờ trưa, kém bảy, tám phút) hôm nào có nắng thì bóng của cây bút đổ ngòi chạm đúng vào máng mực. Từ ngày có công trình bút đá, xứ Y mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, dân tình phấn khởi no ấm. Đi khắp xứ chỗ nào cũng rộn ràng thơ phú cùng tiếng cười hòa quyện. Cây bút đá được coi như biểu tượng của hào khí xứ Y và nó được trân trọng đến mức được trông coi bởi một viên quan vào hàng ngũ phẩm.

Sách Thằng mõ trâu và ngọn bút chẳng biết thật hay giả. Khekhe…

Continue reading

Ngôi nhà da cam (Một góc nhìn)

Sau một tháng bài “Bố con da cam” lên blog và được cộng đồng mạng chia sẻ cùng những người đồng đội cũ của bố da cam ủng hộ, tính đến hôm nay đã có thể khẳng định Ngôi nhà da cam sẽ được hoàn thành cao hơn dự kiến. Trong một tháng, bố con da cam đã nhận được sự ủng hộ từ những người có lòng trắc ẩn mang nặng tấm tình đồng bào từ khắp mọi nơi trong cả nước, từ nước ngoài. Đến thời điểm hiện tại cựu binh Nghiêm Việt Thắng đã nhận trực tiếp và qua tài khoản 117.300.000đ. Các cựu binh đoàn 77 phía Nam với gần trăm người ủng hộ 40.000.000đ. Vào đúng ngày đổ mái hôm qua, cựu binh Nguyễn Đức Lạc, Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Hải Phương tại TP Vũng Tàu gửi ủng hộ 40.000.000đ. Tổng cộng số tiền bố da cam đã nhận là 197.300.000đ cùng hơn 50 triệu đồng hiện vật (toàn bộ gạch xây, 10 tấn xi măng, 5 bộ cửa gỗ cửa ra vào và cửa sổ).

Ngày đổ mái 7/1/2013

Continue reading